Lạc Bắc ngẩn người nhìn Diệp Lương.
Sự chênh lệch góc nhìn này mang đến một cảm giác rất kỳ diệu. Hắn vốn cao hơn Diệp Lương rất nhiều, hiếm khi nào phải ngước lên nhìn cô như ngày hôm nay.
Đôi mắt hoa đào rạng rỡ kia lúc này đang lặng lẽ ngắm nhìn hắn, giam trọn hình bóng hắn vào ánh nhìn từ trên cao rủ xuống.
Lạc Bắc cảm thấy lồng ngực như bị đè nặng. Sau đó, hắn thấy mái tóc cô buông xõa xuống hai bên vai, tựa như một dải lụa đen lướt qua gương mặt hắn dưới ánh đèn mờ ảo.




